Đôi giày hồng có bông hoa và  những vết nứt nẻ trên chân mẹ

Đôi giày hồng có bông hoa và những vết nứt nẻ trên chân mẹ

Ngày ấy mẹ dắt con đi mua một đôi giày hồng tươi có bông hoa to tướng nơi mũi giày sau khi thử gần như hết cả tiệm.

Tính con nhát, hay ngại người lạ, nên bao nhiêu đôi con thử, là từng ấy lần mẹ cúi xuống mang vào chân cho con, chứ không để cô nhân viên lạ mặt làm. Đôi thì rộng, đôi thì chật, có đôi con thích mà chẳng vừa chân, có đôi đi thoải mái nhưng con lại chẳng thấy đẹp, con là đứa trẻ biết nghĩ mà cũng hiếu động, vừa lay tay mẹ lo mẹ hết tiền vừa chẳng ở yên được, thử mãi chẳng xong con vừa chán, vừa nản, đòi về hoài. Mẹ vẫn kiên nhẫn, và kiên nhẫn ấy đổi lấy được đôi giày hồng có bông hoa to tướng nơi mũi giày làm con thích mê tít, quên cả chuyện sợ mẹ hết tiền, nhất quyết chẳng chịu tháo ra khỏi chân sau khi đã đi vào. Mẹ chỉ cười dịu dàng dắt con đi, nắng vàng sau lưng hai mẹ con, một tay mẹ nắm chặt tay con, tay kia cầm hộp giày mới có đôi giày cũ mòn vẹt đi từ năm lớp một. 

Năm ấy, sinh nhật con 10 tuổi. Mẹ dùng lương tháng đầu tiên ở nơi làm mới mua cho con đôi giày mới để con đi học. Ngày ấy bố đi làm xa miết, mẹ ở nhà vừa làm bố, vừa làm mẹ. Rồi nhà mình phất lên từ lúc nào con chẳng rõ. Chỉ nhớ, những ngày sau đó, con không bao giờ phải đi một đôi giày đến mòn cả đế nữa, thậm chí còn có đôi mua về chẳng bao giờ đi tới.

Con gái đầu lòng của con đầy năm, bà ngoại gửi cho cháu đôi giày len tự tay đan, chẳng hiểu bà đo chân cháu khi nào mà mang vừa khít, trong hộp quà còn một đôi giày nữa, màu hồng tươi, có bông hoa to tướng ở mũi, như là bản mini của đôi giày 20 năm trước. Cô bé con chẳng hiểu bà ngoại tặng gì mà mẹ nó lại rưng rức khóc.


Cuối tuần ấy, bé cưng được đưa về nhà ngoại chơi, để ông ngoại và bố nó trông, con nắm tay mẹ đi mua sắm. Mẹ hết chối đây đẩy việc vào những cửa hàng lớn vì tốn kém lại đến ngại để cô nhân viên cúi xuống giúp mình thử giày. Tự mẹ thử rồi nhăn nhó vì đau lưng, con lao đến, cúi xuống mang giày cho mẹ, tay con chạm vào đôi chân sần, chai sạn với những vết nứt sau gót chi chít. Con lén nhìn mẹ thảng thốt chẳng nói nên lời, nước mắt rơi vội trên đôi chân lam lũ, tảo tần, từng đưa con đi cả quãng đường vào đời cho đến tận bây giờ. Mẹ chỉ mỉm cười hiền dịu với con. Thử mãi chẳng được đôi ưng ý, mẹ muốn về, con vẫn kiên nhẫn nhờ nhân viên lấy rất nhiều đôi. Mẹ luôn biết rõ kích cỡ chân của con, rồi giờ đến cả cháu, còn con thì… chỉ biết kiên nhẫn, cắm cúi tìm cho bằng được một đôi cho mẹ. Kiên nhẫn của con rốt cuộc cũng đổi được một đôi hồng sẫm tối màu cho mẹ, mẹ ưng lắm, cứ miết tay mãi lên chữ dòng chữ ánh bạc khắc dưới gót giày xuýt xoa, mẹ cười và bảo với con muốn đi luôn về nhà, chẳng bỏ vào hộp nữa. Con nắm tay mẹ, hai mẹ con đi, xế chiều đỏ ối rực rỡ như bám víu lấy lưng hai mẹ con. Một tay con nắm chặt tay mẹ, tay kia cầm hộp giày mới có đôi giày cũ của mẹ.

Hôm ấy, sinh nhật mẹ 55 tuổi. Con chỉ muốn dùng hết số tiền con có để mua lấy những vết nứt nẻ trên đôi chân chai sạn của mẹ. 

Tham khảo thêm thông tin sản phẩm tại: Evashoes.com.vn (Theo FBtoday)

Share :