Đôi giày hở mũi cũ của vợ, câu chuyện khiến đàn ông rơi nước mắt

Đôi giày hở mũi cũ của vợ, câu chuyện khiến đàn ông rơi nước mắt

Anh mang hết đống quần áo cũ ra vứt ngoài thùng rác. Đi ngang kệ giày, anh cầm luôn đôi giày hở mũi cũ kỹ mà anh đã mua cho vợ mấy năm trước đem ra thùng rác ngoài đường để vứt cho hả giận.

Chỗ căn nhà lợp tôn của vợ chồng chị trước kia giờ đã được thay thế bằng một căn nhà 3 tầng khang trang, sạch sẽ. Đứng từ xa nhìn vào, căn nhà giống như một điểm nhấn hoàn toàn kệch cỡm so với những căn nhà lụp xụp xung quanh.

Chỉ khoảng 3 năm trước đây, vợ chồng chị cũng phải chịu cảnh “chui gầm chạn” như hàng xóm, họ không có nổi một bữa ăn tử tế, chị ngoài việc đi làm ở xí nghiệp dệt may còn phải đi rửa bát thuê, đi làm thuê bên ngoài. Anh thì đi phụ hồ ngoài giờ. Nói chung cả hai đều xuất thân ở quê nên việc tồn tại ở thành phố đối với họ quá vất vả. Thế nhưng trong căn nhà lụp xụp đó luôn tràn ngập tiếng cười. Có hôm hai vợ chồng chia nhau bát mì tôm rồi ôm nhau nằm ngủ. Chị thương chồng vất vả, khi nào chị cũng nhường phần thức ăn của mình cho chồng.

Mùa đông năm đó, trên đường đi làm về thì chị bị ngất xỉu. Người ta đưa chị vào bệnh viện cấp cứu. Anh nghe tin chạy vội vào với vợ. Thấy chị nằm mê man trên giường bệnh, anh chảy nước mắt. Anh nghe các y tá xung quanh bảo, do chị bị lạnh và đói quá, trời rét căm căm mà cứ đi đôi dép lê.

Anh nhìn xuống đôi bàn chân nứt tóe máu của vợ rồi nước mắt cứ thế rơi lã chã. Ngày hôm sau, anh gom tiền đi làm thêm ngoài giờ của mình mua cho vợ một đôi giày. Chị cứ mắng chồng tiêu hoang, nhưng thực tình, chị mừng lắm. Có đôi giày đó, quãng đường đi làm của chị sẽ ngắn lại và ấm áp hơn rất nhiều.

Có lẽ cuộc sống của vợ chồng chị cứ êm đềm trôi đi như thế nếu không có ngày anh đột nhiên trúng số độc đắc. Thì ra bấy lâu nay ngày nào anh cũng giấu vợ mua xổ số. Và cuối cùng thì vận may cũng đã mỉm cười.

Khỏi phải nói, vợ chồng anh vui mừng đến mức nào vì số tiền đó quả đúng là một gia tài. Nó có thể giúp vợ chồng anh mua được mảnh đất khác nhưng chị không muốn chuyển đi nên anh quyết định xây nhà ngay trên khu đất của xóm nghèo, một phần cũng vì muốn cho mọi người xung quanh thấy được sự giàu có của gia đình.

Rồi anh đầu tư tiền vào kinh doanh và thu được lợi nhuận. Vận may cứ tiếp tục đến. Từ đó, anh mải mê lao vào các phi vụ buôn bán, bỏ quên người vợ tảo tần cùng mình suốt chừng ấy năm.

Một trong những lý do khiến anh chán không muốn về nhà đó chính là việc chị không thể có con. Giờ vợ chồng cái gì cũng có mà chị thì cứ quắt lại như tàu đu đủ khô. Đã thế lại còn quê mùa, cục mịch, chẳng chịu thay đổi cho hợp thời. Người ta nói giàu đổi vợ quả không sai chút nào. Bởi nhìn phu nhân của các đối tác làm ăn mà anh cứ phải so sánh rồi ấm ức trong lòng.

Một tối nọ anh về nhà muộn, thấy chị đang ngồi gấp quần áo. Vừa nhìn thấy những tấm áo cũ kỹ mà vợ đang gấp, máu nóng trong người anh đã bốc lên ngùn ngụt. Sao đã giàu có thế này rồi mà vợ anh không chịu vứt cái quá khứ nghèo khổ đi cơ chứ. Anh chỉ ước vợ mình đẹp lên, vứt bỏ vẻ ngoài quê mùa đi. Anh mang hết đống quần áo cũ ra vứt ngoài thùng rác. Đi ngang kệ giày, anh cầm luôn đôi giày hở mũi cũ kỹ mình đã mua cho vợ mấy năm trước đem ra thùng rác ngoài đường để vứt cho hả giận

Chị thấy thế chạy theo chồng để níu lại nhưng anh vẫn kiên quyết chạy nhanh để vứt vào thùng rác. Anh cầm đôi giày hở mũi lia một cái sang tận bên kia đường. Chị thấy vậy chạy theo mà không để ý rằng có một chiếc xe  đang lao đến.

Một tiếng “rầm” váng trời vang lên, Anh quay lại thấy chị đang nằm trên vũng máu. Tay chân anh luống cuống, Anh chạy đến bên vợ. Lúc đó anh thấy tay của chị cứ với sang bên kia đường. Anh nghe chị thì thầm: “Tìm đôi giày lại cho em, đó là thứ duy nhất khiến em hạnh phúc suốt mấy năm nay. Đó là tình cảm trọn vẹn nhất của anh dành cho em, sao anh lại nỡ vứt đi?”.

Lúc này anh mới ngẩn người. Thì ra bấy lâu nay anh đã thay đổi mà không hề hay biết. Anh bỏ chị một mình, anh khinh bỉ người vợ nghèo đã từng đồng cam cộng khổ với mình. Vậy mà vợ anh, ngay cả đến chiếc giày hở mũi cũng không dám vứt đi vì cô ấy biết trân trọng tình cảm của chồng, trân trọng hạnh phúc. Anh gào lên...


Đêm hôm đó có lẽ là đêm dài nhất, kinh khủng nhất trong cuộc đời của anh. Sau 3 tiếng phẫu thuật, chị đã không thể qua khỏi. Và tiếng xin lỗi muộn màng của anh dành cho vợ, chị cũng không còn cơ hội để nghe.

Evashoes.com.vn (Theo Tịnh Uyên/Một thế giới)

Share :